01/09/2026
MENU CÀNG DÀY, LỢI NHUẬN ĐÔI KHI CÀNG… MỎNG.
Có một kiểu tự hào rất quen của chủ quán F&B: “Quán anh cái gì cũng có.” Cafe có. Trà có. Matcha có. Đá xay có. Nước ép có. Khách đói thì bánh mì, mì Ý, cơm rang cũng có luôn. Menu mở ra xoạch một cái, dài như cuốn catalogue, nhìn qua tưởng khách sẽ sung sướng vì tha hồ lựa chọn.
Nhưng đứng trước 70–80 món, khách bắt đầu lướt lên, lướt xuống. “Uống gì nhỉ?” “Món nào ngon em?” “Best seller bên mình là gì?” Và sau vài phút cân đo đong đếm, rất nhiều người lại quay về gọi đúng món quen thuộc: “Thôi cho anh một bạc xỉu.”
Đây chính là tension ngày 5: Chủ quán muốn menu thật phong phú để không bỏ sót nhu cầu nào, nhưng vận hành lại cần càng đơn giản càng tốt. Trong Playbook, một insight rất đáng chú ý là menu dài tạo cảm giác nhiều lựa chọn nhưng đồng thời có thể gây choice fatigue — mệt mỏi khi phải lựa chọn.
Vấn đề là khách chỉ phải đối diện với menu vài phút.
Chủ quán phải sống với nó 365 ngày.
Thêm một món nghe rất đơn giản. Chụp ảnh đẹp, thiết kế thêm một ô trên menu, đăng Facebook ting ting là xong. Nhưng phía sau một ô nhỏ ấy có thể là thêm syrup, thêm puree, thêm topping, thêm loại ly, thêm bao bì, thêm công thức, thêm thao tác, thêm hàng tồn và thêm một thứ nhân viên phải nhớ.
Một món không đáng sợ.
50 món “không đáng sợ” cộng lại mới đáng sợ.
Sáng thứ Hai thiếu một loại syrup. Thứ Ba topping gần hết hạn. Thứ Tư nhân viên mới pha sai công thức. Thứ Năm khách gọi đúng món bán chậm nhất nhưng nguyên liệu vừa hết. Đến cuối tháng mở kho ra, chai nọ còn một phần ba, túi kia còn một nửa, hộp khác quá date nằm im thin thít trong góc — từng chút, từng chút một biến thành tiền chết.
“Quý hồ tinh, bất quý hồ đa.”
Menu cũng vậy.
Nhiều món không đồng nghĩa với nhiều doanh thu. Nhiều lựa chọn không đồng nghĩa với trải nghiệm tốt hơn. Và đặc biệt, nhiều món càng không đồng nghĩa với nhiều lợi nhuận.
Case Study trong Playbook có một ví dụ khá thú vị: một quán cafe 120m² muốn phục vụ cùng lúc sinh viên, gia đình, dân văn phòng và khách check-in nên menu phình lên tới 80 món. Khi định vị được thu hẹp lại, một trong những hành động được đưa ra chính là thu gọn menu thay vì tiếp tục bổ sung sản phẩm.
Một case khác còn cực đoan hơn: mô hình cloud kitchen vận hành 5 thương hiệu ảo với khoảng 120 SKU. Khi độ phức tạp của nguyên liệu, tồn kho và thời gian phục vụ trở thành vấn đề, hướng xử lý là giữ lại 2 thương hiệu có khả năng chia sẻ phần lớn nguyên liệu.
Đây là chỗ nhiều chủ quán dễ nhầm:
Cắt menu không phải là bán ít đi.
Cắt menu là tập trung sức bán vào những món đáng bán nhất.
Hãy thử nhìn menu của mình bằng một con mắt khác. Món nào kéo khách đến? Món nào bán nhiều? Món nào có contribution margin tốt? Món nào giúp tăng giá trị hóa đơn? Và món nào mỗi tháng chỉ bán vài ly nhưng vẫn bắt kho phải giữ nguyên liệu, barista phải nhớ công thức và kế toán phải quản thêm SKU?
Nếu một món bán lẹt đẹt 10–20 ly/tháng nhưng cần ba nguyên liệu riêng biệt, câu hỏi không còn là:
“Món này có ngon không?”
Mà phải là:
“Món này tồn tại để làm gì?”
Một menu tốt không cần chứng minh quán có khả năng pha được bao nhiêu thứ. Nó cần giúp khách chọn nhanh hơn, giúp nhân viên làm chuẩn hơn, giúp kho gọn hơn và giúp chủ quán nhìn rõ món nào đang tạo tiền.
Thậm chí đôi khi menu càng ít món, thương hiệu càng dễ được nhớ.
Bạn nghĩ đến một quán và lập tức nhớ một món.
Bạn nghĩ đến một món và lập tức nhớ một quán.
Đó mới là lúc menu bắt đầu trở thành tài sản thương hiệu, thay vì một danh sách dài những thứ bếp và quầy bar có thể làm.
Vì vậy tối nay, thử lấy báo cáo bán hàng 90 ngày gần nhất ra.
Đừng hỏi món nào mình thích.
Hãy xem món nào khách thực sự mua, món nào tạo tiền, món nào giúp bán thêm và món nào chỉ đang nằm trên menu vì câu quen thuộc:
“Bỏ thì tiếc.”
Có khi việc quan trọng nhất bạn làm cho quán trong tháng này không phải nghĩ thêm một món mới.
Mà là cầm cây bút đỏ lên…
gạch đi 10 món cũ.
Nếu ngày mai buộc phải cắt 30% menu hiện tại, bạn sẽ bỏ món nào đầu tiên?
Hoan Vu I 20 năm đồng hành cùng các chủ quán cafe
30/08/2026
30/08/2026
29/08/2026
22/08/2026
13/08/2026
10/08/2026