04/03/2026
Bước vào tháng rải CV và đây là hình ảnh của tôi suốt tuần qua🐧
Cà chua - Bắp rang mọi thứ trên đời.
04/03/2026
Bước vào tháng rải CV và đây là hình ảnh của tôi suốt tuần qua🐧
26/02/2026
Chưa biết đi đã đòi thằng nhỏ kiếm tiền 😭
23/02/2026
Có những lời nói, người ta không muốn nghe, sao sếp cứ nhắc 🙉
20/02/2026
Sau những ngày ngụp lặn làm nịnh thần, đã đến lúc tôi update CV 😏
10/02/2026
Nhờ chăm chỉ đọc, tôi đã tiếp thu được một kiến thức mới.
Mấy nay tôi đọc một bộ tiểu thuyết ngoại văn và phát hiện một chi tiết khá kỳ lạ. Đó là cái câu thoại:
"I sigh. She got in a fight—"
Trong forum cũng có một topic tranh cãi chi tiết này. Ban đầu tôi cũng nghĩ biên tập sai cmnr, vì chí ít nó cũng phải là:
I sigh: "She got in a fight—"
Nhưng sự thật lại không phải vậy.
Theo dụng ý của tác giả, "I sigh." không phải lời dẫn thoại, mà là hành động xảy ra ngay trước khi nhân vật mở miệng. Nói đơn giản thì đây là thủ thuật để câu thoại có “giọng” mà không cần mô tả: tôi mệt mỏi nói, tôi bất lực đáp, tôi chán nản bảo.
Để dễ hình dung, nếu chuyển sang tiếng Việt và giữ đúng cảm giác thì đại loại sẽ như thế này:
1. “Cho tao thở cái… Con nhỏ đó lại gây chuyện rồi.”
2. “Ờ… (thở dài) Nó lại đi đánh nhau nữa.”
👉 Tiếng thở dài là một phần của câu thoại, chứ không phải mô tả bên ngoài.
Trong tiểu thuyết Âu Mỹ, tiếng Anh hiện đại rất thích kiểu này. Thay vì giải thích cảm xúc, tác giả để người đọc… nghe thấy hơi thở của nhân vật trước khi lời nói xuất hiện.
Đôi khi mấy thứ nhìn fail lòi lại chính là thứ làm nên đẳng cấp 😁
05/02/2026
Bạn cook dở 1 lần
Người ta cười bạn
Bạn cook dở 10 lần
Người ta mắng bạn
Bạn cook dở 100 lần
Bạn là Geg—
03/02/2026
Nhà còn bao việc, sếp tạm thời dạt qua một bên hộ nhé.
31/01/2026
Hôm nay tôi mới biết đến một khái niệm khá thú vị: Otrovert.
Theo bác sĩ tâm thần người Mỹ Rami Kaminsky, otrovert là kiểu người không bị chi phối quá nhiều bởi áp lực hòa tan vào tập thể hay các chuẩn mực mang tính hình thức.
Họ không tìm cách tỏa sáng bằng mọi giá. Điều họ quan tâm trước hết là: quyết định này có hợp lý và mang lại kết quả tốt hay không.
Trong môi trường công sở vốn đã mệt mỏi vì những cái tôi cá nhân, xung đột nội bộ và tư duy ngắn hạn, kiểu người này thường đóng vai trò như một điểm cân bằng. Họ có khả năng đánh giá vấn đề dựa trên dữ liệu, bối cảnh và hệ quả dài hạn, thay vì phản ứng theo cảm xúc hay xu hướng số đông.
Otrovert không phải là kiểu người chống đối hay tách mình khỏi tổ chức. Ngược lại, họ có xu hướng giữ một khoảng cách vừa đủ để suy nghĩ rõ ràng, từ đó đưa ra những đề xuất thực tế, giúp giảm rủi ro và cải thiện chất lượng quyết định.
Chính sự độc lập về mặt cảm xúc đó khiến những người mang đặc điểm tính cách này trở nên đặc biệt hữu ích trong những môi trường phức tạp, nơi sự đồng thuận nhanh thông qua các xu hướng nhất thời (bắt trend) đôi khi mang lại cảm giác an toàn, nhưng không phải lúc nào cũng dẫn đến kết quả tốt cho doanh nghiệp.
Ở Việt Nam, có lẽ kiểu người này không hiếm. Chỉ là chúng ta chưa quen gọi tên những người làm việc vì hiệu quả thay vì hình ảnh mà thôi.
28/01/2026
Khi nhiều người còn đang đắm chìm trong trận combat family = 0 của Maki Zenin, thứ khiến tôi chú ý nhất lại là khoảnh khắc này.
Tôi đã tò mò rất nhiều về giây phút cuối đời của mẹ Maki.
Mẹ của Maki có thực sự quan tâm đến cô, nhưng lại không có quyền lực để bảo vệ con mình? Hay không?
Bà là một người phụ nữ nhu nhược, cả đời luồn cúi trong gia tộc Zenin, đến mức không thể bảo vệ được hai đứa con gái của mình. Nhiều người sẽ tức giận với điều đó. Nhưng ở những phút cuối đời của bà, thứ tôi cảm thấy nhiều hơn lại là sự khó hiểu.
Bà có biết rõ cái bẫy đang chờ phía trước, nên mới cố ngăn Maki bước vào kho vũ khí? Nhưng vì sao khi Maki quay trở lại hỏi, bà ta lại... ra vẻ không biết; rồi cuối cùng lại tự mình kết liễu Naoya - tàn dư đại diện cho một gia tộc mục nát?
Tôi nghĩ đó không phải là sự phản kháng bộc phát, mà là sự hối hận. Có lẽ bà hiểu rằng đó là cái giá phải trả cho một đời cúi đầu và im lặng.
Có lẽ Maki vẫn ra tay, là vì để giữ lời hứa với em gái. Nhưng cũng có thể là vì cô ấy cũng hiểu được điều mẹ mình thực sự mong muốn.
Hình ảnh cuối cùng đã nói lên tất cả. Dù bề ngoài cam chịu, nhưng sâu thẳm bên trong, mẹ của Maki chưa bao giờ đồng tình với hệ tư tưởng của gia tộc Zenin. Đó là lý do bà 🔪 Naoya từ phía sau.
“Ta hạnh phúc vì đã sinh ra các con.”
Theo một cách nào đó, Maki đã trao cho mẹ mình sự tự do.
Và giúp bà có thể an nhiên mà ra đi.
-Toàn bộ chỉ là suy đoán của tôi-
26/01/2026